Khi nhắc đến Gin, phản xạ của hầu hết người uống là nghĩ đến sương mù nước Anh, đến những nhà máy chưng cất trăm năm tuổi ở Scotland hay sự tinh tế lạnh lùng của Gin Nhật Bản. Tôi hiểu phản xạ đó. Nhưng trong vài năm gần đây, có hai cái tên đang âm thầm buộc những người sành rượu phải nhìn lại bản đồ: Sông Cái và Lady Triệu. Cả hai đều Made in Vietnam, và cả hai đều không cần ai phải hạ tiêu chuẩn xuống để thưởng thức.
Sông Cái: hơi thở của núi rừng Tây Bắc trong một chai thủy tinh
Sông Cái là thương hiệu Gin thủ công (craft gin) đầu tiên của Việt Nam, ra đời từ một triết lý đơn giản đến mức gần như kiêu ngạo: thiên nhiên Việt Nam không cần học theo ai. Tên gọi “Sông Cái” là tên gọi dân gian của sông Hồng, dòng sông Mẹ phù sa đỏ, cội nguồn của cả một nền văn minh. Đây không phải cái tên được chọn cho đẹp, đây là tuyên ngôn.
Bộ thảo mộc (botanicals) của Sông Cái là thứ tôi muốn đằng ấy chú ý nhất. Không có hương liệu nhập khẩu nào ở đây. Mắc khén và hạt dổi thu hái thủ công từ vùng rẻo cao Tây Bắc mang đến vị cay nhẹ nấn ná ở cuống họng theo cách không loại tiêu nào làm được. Bưởi diễn và cam sành tạo lớp hương cam quýt (citrus) tươi mát đủ để cân bằng lại độ gai của gia vị. Mật ong rừng và nấm rễ điểm thêm chiều sâu mộc mạc, thứ mà người trong nghề gọi là earthy notes (hương đất).

Nhấp một ngụm Sông Cái Vietnam Dry Gin và đằng ấy sẽ hiểu tại sao tôi không dùng từ “thú vị” hay “khác biệt” để mô tả nó. Những từ đó quá nhỏ. Đây là thứ gợi lên một buổi sáng sương mù trên đỉnh Hoàng Liên Sơn, vừa the mát vừa cay nồng ấm áp theo cách chỉ những thứ thuộc về nơi chốn mới làm được. Pha với tonic ít đường để tôn lên tối đa mùi rễ cây và gia vị. Đừng dùng tonic ngọt, đằng ấy sẽ phá hỏng toàn bộ câu chuyện.
Lady Triệu: tinh thần nữ kiệt trong một bộ sưu tập không chịu đứng yên
Nếu Sông Cái là sự trầm mặc bí ẩn của núi rừng thì Lady Triệu xuất hiện như một tuyên bố hoàn toàn khác. Lấy cảm hứng từ Bà Triệu với câu nói nổi tiếng “Tôi muốn cưỡi cơn gió mạnh, đạp luồng sóng dữ, chém cá kình ở Biển Đông…“, thương hiệu này không chọn một phong cách rồi giữ nguyên mãi. Họ xây dựng cả một Lab Series, bộ sưu tập khám phá mang dấu ấn địa lý Việt Nam từ Bắc xuống Nam.
Dalat Flower Gin với hoa cúc và hoa lài, lãng mạn và ngát hương theo cách chỉ Đà Lạt mới có. Mekong Delta Dry Gin đậm đà phong vị sông nước miền Tây với quất, chanh, cam. Sapa Citrus Tea Gin chắt lọc từ trà ô long Sapa và trái cây có múi. Hoi An Spice Road Gin ấm nồng gia vị của thương cảng từng là trung tâm giao thương của cả vùng Đông Nam Á.
Dòng Vietnam Contemporary Gin tiêu chuẩn là thứ tôi khuyên đằng ấy bắt đầu trước khi khám phá phần còn lại. Sự cân bằng giữa bách xù (juniper), vị the của chanh gừng và chút ngọt hậu êm ái tạo ra một nền tảng đủ vững để pha mọi thứ từ Martini sang trọng đến Gimlet cho buổi chiều mùa hè. Đây là loại Gin biết mình là ai và không cần phải la hét để đằng ấy nhận ra điều đó.

Điều hai chai này có chung
Sông Cái và Lady Triệu đi theo hai trường phái hoàn toàn khác nhau về hương vị và cá tính. Nhưng cả hai đều có chung một thứ không thể mua được bằng ngân sách marketing: sự tôn trọng tuyệt đối dành cho nông sản và văn hoá Việt Nam.
Cả hai đã vươn ra thị trường quốc tế và giành được giải thưởng tại các cuộc thi rượu mạnh toàn cầu, không phải trong hạng mục “Gin châu Á” hay “Gin thị trường mới nổi” mà đứng chung mâm với những thương hiệu trăm năm tuổi của thế giới. Tôi không kể điều này để đằng ấy tự hào theo kiểu dân tộc chủ nghĩa. Tôi kể để đằng ấy biết rằng khi bỏ tiền ra mua hai chai này, đằng ấy không đang chấp nhận thứ gì kém hơn.
Thiết kế chai của cả hai đều là thứ đáng để nhìn ngắm trước khi uống. Sông Cái mang hình ảnh dân gian đương đại, Lady Triệu hoa văn tinh xảo ẩn chứa câu chuyện lịch sử. Cả hai đều là thứ đằng ấy có thể đặt trên kệ như một tác phẩm nghệ thuật và uống như một chai Gin đẳng cấp, không phải chọn một trong hai.
Lần tới khi đằng ấy đứng trước quầy rượu và phân vân giữa một chai Hendrick’s quen thuộc và hai cái tên Việt Nam này, hãy thử một lần chọn khác đi. Không phải vì lòng yêu nước. Mà vì đằng ấy xứng đáng được uống thứ thực sự thú vị hơn là thứ quen tay.

Leave a Reply