Sau khi nhìn thấy đủ nhiều cách một câu chuyện có thể tạo ra khoảng cách, một founder rất dễ đi đến một kết luận có vẻ an toàn: vậy thì viết nhạt đi một chút, bớt màu mè, bớt hứa hẹn, để không còn gì phải vỡ. Nếu content càng hay càng dễ tạo kỳ vọng, và kỳ vọng càng dễ tạo gap, thì có phải cách an toàn nhất là kể ít đi?


Content hấp dẫn cần một mức độ tưởng tượng nhất định

Một trang không có nhân vật, không có giọng nói riêng, không có một thế giới nào để người đọc quay lại, vẫn có thể đăng thông tin hoàn toàn chính xác. Giờ mở cửa đúng, món ăn đúng, giá đúng. Nhưng chính xác không phải là thứ khiến ai đó dừng lại giữa một newsfeed đầy những thông tin chính xác khác.

Gallery hấp dẫn không phải vì họ nói quá lên điều gì. Họ hấp dẫn vì có một nhân vật xưng tôi, có cách gọi khách quen là quý bạn, có những chi tiết quay đi quay lại giữa các bài đăng, một buổi tối lau cốc, một mối tình ở ban công, một cồn tinh hoa chưa ai rõ vị. Đó là một thế giới, được dựng bằng chọn lựa chi tiết, giọng kể, và sự liên tục qua thời gian, không phải bằng việc phóng đại sự thật.

Nếu vì sợ gap mà tước bỏ hết những thứ đó, một thương hiệu không trở nên an toàn hơn. Nó chỉ trở nên mờ nhạt và khó nhớ hơn. Thứ biến mất không phải rủi ro, mà chính là lý do khiến người ta muốn bước vào.


Sự đánh đổi không đồng đều ở mọi loại tuyên bố

Nhưng điều đó không có nghĩa là mọi câu chữ hấp dẫn đều mang cùng một mức rủi ro. Phòng tranh nhỏ, ánh đèn thấp, những bức tranh nằm chen giữa các bàn, là một cách kể. Nó gợi hình, tạo không khí, dựng thế giới, nhưng chi phí vận hành để giữ đúng nó thấp hơn nhiều so với một tuyên bố khác: ở đây, bạn sẽ được nhớ tên. Câu sau không còn chỉ là một cách kể. Nó là một điều người đọc bắt đầu trông chờ sẽ xảy ra với chính mình.

Một tuyên bố như chúng tôi đưa bạn qua một hành trình cà phê thế giới còn nặng hơn nữa, vì nó không chỉ hứa một hành vi ở một khoảnh khắc, mà hứa cả một hệ thống năng lực đứng sau nó, nguồn gốc, kỹ thuật, sự am hiểu, phải đúng ở mọi lần phục vụ. Mô tả một thế giới ít tạo áp lực lên vận hành hơn. Tuyên bố một năng lực hoặc một mối quan hệ tạo áp lực lớn hơn nhiều, vì vận hành từ đó phải sống đúng với những gì vừa được nói ra.

Xem thêm: Content và vận hành không cùng một ngôn ngữ, đó là thời điểm khách bắt đầu quay lưng


Câu chuyện trở thành lời hứa ở khoảnh khắc người ta bắt đầu trông chờ một hành vi

Ranh giới, vì vậy, không nằm ở việc một câu chữ hay đến đâu. Nó nằm ở một khoảnh khắc rất cụ thể, khi người đọc không còn chỉ hình dung một thế giới, mà bắt đầu chờ đợi một điều gì đó sẽ xảy ra với chính họ. Quán này giống một phòng tranh vẫn là thế giới. Đến đây, bạn sẽ được nhớ tên đã là một lời hứa.

Một content writer giỏi không cần viết nhạt đi để an toàn. Điều cần có là khả năng nhận ra đúng câu chữ nào đang chỉ vẽ ra một thế giới, được phép tưởng tượng, được phép tạo ra một thế giới lớn hơn phần thông tin trần trụi, và câu chữ nào vừa lặng lẽ tạo ra một điều mà vận hành, từ hôm đó, phải có khả năng chứng minh.

Xem thêm: Một khoảng cách nhỏ, lặp lại đủ nhiều, có thể xóa mờ cả một thương hiệu


Một thương hiệu tạo ra khoảng cách từ chính câu chuyện mình kể. Khoảng cách ấy có thể nhỏ đến mức chỉ xuất hiện trong vài giây ở một điểm chạm, có thể trở thành một khoảng cách lớn khi lời hứa về năng lực không được giữ, có thể được kể tiếp nếu nó chỉ là một chi tiết của thế giới, nhưng không thể được kể đẹp nếu đó là lời hứa bản chất. Và ngay cả khi lời hứa ấy được sửa, niềm tin cũng không quay lại ngay, bởi từ lúc đó mỗi trải nghiệm mới đều trở thành một lần kiểm chứng.

Vậy có phải cách an toàn nhất là kể ít đi?

Không.

Xem thêm
Một thế giới được kể lại luôn khác một thế giới được bước vào
Một khoảnh khắc vỡ mộng chỉ có thể được cứu bởi người đang đứng ở đó
Một gap được thừa nhận trung thực có thể trở thành một phần mới của câu chuyện

Quản lý kỳ vọng không có nghĩa là kể ít đi.

Nó có nghĩa là biết chính xác chỗ nào trong câu chuyện đang chỉ vẽ ra một thế giới, và chỗ nào đang âm thầm hứa một điều phải được giữ.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *