Con số 57% ABV đóng đinh trên nhãn chai Navy Strength Gin chối từ mọi lời giải thích thông thường. Nó không sinh ra để chiều chuộng khẩu vị, không phải kết quả ngẫu hứng của một quy trình chưng cất, và càng không đến từ những lý thuyết thương mại mà các nhà làm rượu ngày nay thường dùng để tiếp thị.
Con số cực đoan đó là mảnh mảnh vỡ sót lại của một thế giới đã chìm sâu vào đại dương lịch sử. Để rồi, câu hỏi duy nhất khiến người ta phải lặng người đứng trước nó không phải là con số ấy đến từ đâu, mà là vì sao sau bao biến động, nó vẫn cứng đầu ở lại đây.
Trước khi có máy đo: người ta kiểm tra độ cồn bằng thuốc súng
Trước thế kỷ 19, thế giới rượu vang và tinh cất vận hành trong bóng tối của những phỏng đoán. Không cồn kế. Không nhãn dán định lượng độ ABV. Không có bất kỳ công cụ cơ khí nào để một người mua biết chai rượu trên tay mình có bị pha loãng bằng nước xếp hay không.
Để sinh tồn qua những cú lừa, người ta chọn một thứ ngôn ngữ thô bạo: lửa và thuốc súng. Một nhúm thuốc súng đen được rưới đẫm rượu rồi châm lửa đốt. Nếu ngọn lửa bùng lên, rượu đủ mạnh. Nếu hỗn hợp im lìm tắt ngúm, kẻ bán hàng đã gian lận. Nghi thức thô sơ ấy được gọi là “proof” — lời chứng thực duy nhất cho một giao kèo không lừa dối.
Chữ “proof” (bằng chứng) bị đóng đinh vào thế giới của cồn từ ngày đó. Nhưng lịch sử luôn thích sự phức tạp. Cùng một danh từ, nhưng người Mỹ quy ước “100 proof” là 50% ABV, còn người Anh lại khăng khăng đó phải là 57.1% ABV. Hai quốc gia, hai phương pháp chuẩn hóa tại hai thời điểm khác nhau đã biến một từ đơn độc thành hai cột mốc nồng độ hoàn toàn dị biệt.
Mùa vụ của những nhúm thuốc súng khét lẹt chính thức khép lại vào năm 1816, khi Bartholomew Sykes phát minh ra chiếc cồn kế Sykes Hydrometer. Khoa học lên ngôi, bài kiểm tra bằng lửa bị khai tử để nhường chỗ cho những con số đo đạc chính xác.
Nhưng toán học có thể định lượng lại độ cồn, chứ không thể xóa sạch bóng ma của lịch sử. Chiếc cồn kế đã kết thúc một kỷ nguyên, nhưng những thói quen hằn sâu vào năm tháng thì vẫn tìm được cách ở lại.
Hải quân Hoàng gia Anh và lý do 57% không phải là 55 hay 60
Bên dưới đáy những chiến hạm Hoàng gia Anh thế kỷ 18, hai thứ quyết định vận mệnh của một trận hải chiến được nhét chung vào một không gian chật hẹp: thuốc súng và rượu mạnh.
Đó không phải là một sự cẩu thả. Trong một pháo đài gỗ di động giữa đại dương, diện tích là thứ xa xỉ. Cả hai thứ vật chất tối quan trọng này đều đòi hỏi một điều kiện sinh tồn nghiêm ngặt như nhau: tuyệt đối khô ráo, bóng tối và sự ổn định của nhiệt độ. Nhưng tai họa luôn rình rập từ những chấn động của sóng biển. Nếu các thùng gỗ rò rỉ, rượu sẽ thấm đẫm vào những bao thuốc súng nằm kề bên. Thuốc súng ngậm nước cồn sẽ ẩm. Và thuốc súng ẩm nghĩa là pháo câm, đồng nghĩa với một bản án tử hình tập thể khi giáp chiến.
Đứng trước lằn ranh sinh tử đó, Hải quân Hoàng gia Anh không tìm cách cách ly chúng, họ chọn cách cực đoan hơn: thay đổi bản chất của dòng rượu. Một sắc lệnh quân đội được ban ra, quy định rượu cấp phát trên tàu phải đạt đến một ngưỡng nồng độ khắc nghiệt – nơi mà ngay cả khi nó đổ tràn và hòa lẫn vào thuốc súng, ngọn lửa của boong tàu vẫn phải bùng lên khi châm ngòi.
Cột mốc của sự sinh tồn đó nằm chính xác ở con số 57% ABV.
57% không phải con số của người pha chế rượu. Đó là con số của người lo rằng pháo sẽ không nổ nếu hầm tàu bị rò rỉ.
Con số đó không được chọn vì nó ngon nhất. Nó được chọn vì nó là ngưỡng tối thiểu để vũ khí vẫn hoạt động trong tình huống tệ nhất có thể xảy ra trên biển.
Thời gian xóa nhòa lý do nhưng bất lực trước thói quen
57% là một ví dụ, nhưng thế giới đồ uống có rất nhiều phiên bản của câu chuyện này.
Champagne hiện đại bắt đầu từ nỗ lực kiểm soát một hiện tượng lên men từng bị xem là lỗi kỹ thuật. Whisky bắt đầu như dược liệu trong tay tu sĩ, được dùng để cô đặc thảo mộc và bảo quản dược phẩm, không phải để uống mừng. Cả hai đều không được tạo ra với ý định trở thành biểu tượng của điều gì đó.
Đây là cơ chế thường bị hiểu sai về cách truyền thống hình thành. Chúng ta hay nghĩ truyền thống tồn tại vì người đời sau hiểu và trân trọng lý do ban đầu. Thực tế thường ngược lại: lý do biến mất trước, thói quen ở lại sau, và sau vài thế hệ, người ta bắt đầu tạo ra những câu chuyện mới để giải thích cho điều mình vẫn đang làm.
Năm 2010, khi Plymouth Gin phục hồi dòng Navy Strength, không ai nhắc đến hầm tàu hay thuốc súng. Người ta nói về botanical, về khả năng giữ hương trong cocktail khi pha với đá và soda. Những lý do hoàn toàn có thật, chỉ không phải lý do ban đầu.
Lý do biến mất trước. Thói quen ở lại sau. Sau vài thế hệ, người ta bắt đầu tạo ra những câu chuyện mới để giải thích cho điều mình vẫn đang làm.
Giữa nỗi sợ pháo không nổ và ly gin là 200 năm và hai thế giới hoàn toàn khác nhau.
Con số vẫn ở đó. Lý do thì không.
Đọc thêm: Champagne và Whisky: khi thầy tu “bỏ bùa” thế giới

Leave a Reply