Đằng ấy hãy rót cho mình một ly rượu vang đỏ đi. Tôi cá 90% đó là Cabernet Sauvignon hoặc Merlot.
Tại sao ư? Vì đằng ấy là người thích sự an toàn. Đằng ấy thích những thứ to tát, đậm đà, đậm tannin và dễ hiểu. Đằng ấy thích một chai rượu “nồi đồng cối đá” mà chẳng cần phải nâng niu, yêu chiều và khiến bản thân phải chăm chút.
Nhưng thế giới của những kẻ sành sỏi thực thụ không nằm ở những sự lựa chọn dễ dãi đó. Nó nằm ở một cái tên gợi lên sự đau thương, tốn kém và đầy rủi ro: Pinot Noir (đọc là /piːnoʊ nwɑːr/).
Trong bản nhạc Bolero buồn thảm của giới rượu vang, Cabernet Sauvignon là gã lực điền khỏe mạnh, vô tư lự. Còn Pinot Noir? Nàng chính là “nàng tiểu thư đài trang”, là tuyệt sắc giai nhân trong mộng mà chỉ cần một cơn gió lạ thổi qua cũng đủ khiến nàng đổ bệnh và khiến những gã đàn ông (nhà làm rượu) phải tán gia bại sản.
Sự khác biệt giữa gã lực điền và nàng công chúa
Để hiểu tại sao Pinot Noir lại “đỏng đảnh” đến mức huyền thoại, đằng ấy cần nhìn sang gã hàng xóm cơ bắp của nó: Cabernet Sauvignon.
Cabernet Sauvignon: Gã đàn ông dễ dãi của mọi nhà
Cabernet Sauvignon giống như một gã nông dân vạm vỡ, da dày thịt béo. Nó là loài cỏ dại trong thế giới nho. Đằng ấy quăng nó vào sa mạc, nó sống. Đằng ấy ném nó vào vùng đất sỏi đá cằn cỗi, nó vẫn sống khỏe. Lớp vỏ của nó dày dặn, chứa đầy tannin (chất chát) và sắc tố, như một tấm áo giáp bảo vệ nó khỏi sâu bệnh và nắng gắt.
Trồng Cabernet rất nhàn. Nó dễ tính, năng suất cao và luôn cho ra thứ rượu đậm đà, mạnh mẽ. Chính vì nó quá dễ dãi nên nó tẻ nhạt. Nó giống như một mối tình yên bình, không sóng gió và… buồn ngủ.
Pinot Noir: Nàng thơ phận mỏng cánh chuồn
Ngược lại, Pinot Noir là hiện thân của sự mong manh.
Tên gọi của nó xuất phát từ hình dáng chùm nho giống như quả thông (Pine cone). Những trái nho nhỏ xíu, xếp chen chúc, chật chội lên nhau. Vỏ của nó mỏng tang như tờ giấy quyến, gần như trong suốt dưới ánh mặt trời.
Chính cái lớp vỏ đó là khởi nguồn của mọi bi kịch.

Chỉ cần trời hơi nóng một chút, hương vị trở nên nồng gắt như mứt quả hỏng. Chỉ cần trời mưa hoặc sương ẩm một chút, vì các trái nho xếp quá khít nhau, nước đọng lại không thoát được – nấm mốc tấn công và thối rữa ngay trên cành. Pinot Noir đòi hỏi khí hậu mát mẻ, sương mù vừa đủ, nắng vừa đủ. Không hơn, không kém, không thương lượng.
Andre Tchelistcheff – huyền thoại làm rượu – từng thốt lên: “Chúa tạo ra Cabernet Sauvignon, nhưng Quỷ dữ đã tạo ra Pinot Noir.”
Tại sao người ta vẫn lao đầu vào bụi rậm?
Nếu trồng Pinot Noir khổ ải như thế, rủi ro mất trắng vụ mùa cao như thế, tại sao những nhà làm rượu vĩ đại nhất ở Burgundy (Pháp) hay Oregon (Mỹ) vẫn chấp nhận “kiếp cầm ca” đầy nước mắt này?
Tại sao chai rượu đắt nhất thế giới (Domaine de la Romanée-Conti) lại là Pinot Noir chứ không phải Cabernet?

Sự quyến rũ chết người của hương vị
Bởi vì khi đằng ấy chinh phục được nàng, phần thưởng là một thứ khoái cảm mà không giống nho nào khác mang lại được.
Nếu Cabernet là một cú đấm đầy sức mạnh vào vị giác, thì Pinot Noir là một cái vuốt ve đầy ma mị của lụa là. Vì vỏ mỏng, nó ít chát (low tannin), màu đỏ ruby nhạt mơ màng. Nhưng ẩn sau vẻ ngoài yếu đuối đó là cả một tầng hương vị phức tạp đến mức ám ảnh.
Đó là mùi của trái cherry đỏ mọng, mùi của hoa violet, mùi của nấm hương, và đặc biệt là mùi của “đất ẩm sau mưa” (forest floor). Nó thanh tao, bay bổng và gợi cảm. Người ta ví uống một ly Pinot Noir thượng hạng giống như đang yêu một người phụ nữ đẹp, thông minh nhưng khó nắm bắt. Đằng ấy không thể uống ừng ực. Đằng ấy phải nín thở để cảm nhận từng nốt hương đang nhảy múa.
Cảm giác chinh phục của kẻ si tình
Đằng ấy ạ, con người ta vốn dĩ có thói đời rất lạ: Cái gì càng dễ có được thì càng không biết trân trọng.
Các nhà làm rượu trồng Pinot Noir không chỉ vì tiền. Họ trồng vì cái tôi ngạo nghễ của nghệ sĩ. Họ muốn chứng minh rằng mình đủ tài năng, đủ kiên nhẫn và đủ tinh tế để thuần hóa được “nàng tiểu thư” khó chiều nhất thế giới này.
Mỗi chai Pinot Noir ngon là kết tinh của máu, mồ hôi và những đêm thức trắng lo âu vì thời tiết. Vị ngọt của thành quả không nằm ở lượng đường, mà nằm ở sự chiến thắng số phận.
Bài học cho đằng ấy
Lần tới bước vào tiệm rượu, thay vì nhắm mắt chọn chai vang đỏ quen thuộc, hãy bỏ tiền – khá nhiều tiền, vì loài nho này chưa bao giờ rẻ – rước một chai Pinot Noir về. Rót ra ly bầu to, lắc nhẹ, đừng vội.
Đằng ấy không nhất thiết phải hiểu Pinot Noir. Nhưng nếu đằng ấy chưa từng uống nó, đằng ấy đang bỏ lỡ thứ duy nhất trong thế giới rượu vang mà tiền nhiều chưa chắc mua được.

Leave a Reply