Đằng ấy chưa đọc bài về thần thợ rèn Hephaestos thì click vào đọc đi đã. Tôi chờ!
Xong rồi chứ? Bài trước tôi kể chuyện ông thợ rèn xấu xí bị mẹ ném xuống đất, lớn lên trói mẹ vào ghế vàng rồi đòi cưới Aphrodite làm điều kiện thả ra. Kết bài tôi có buông một câu: Aphrodite lăng nhăng. Liên tục. Công khai. Không xấu hổ.
Hôm nay tôi không kể về những cuộc ngoại tình đó. Tôi kể về cái cách Hephaestos trả thù chúng.
Bằng một chiếc vòng cổ.
Trước hết đằng ấy cần biết: kẻ mà Hephaestos căm nhất không phải Aphrodite. Bà vợ lăng nhăng thì bực, nhưng còn chịu được. Kẻ mà ông thợ rèn này không đội trời chung chính là Arès, thần chiến tranh, tình nhân ruột của Aphrodite, kẻ cắm sừng ông công khai nhất, lâu nhất, và vô liêm sỉ nhất trên đỉnh Olympus.

Arès và Aphrodite có một đứa con gái tên Harmonia.
Harmonia xinh đẹp và chẳng có tội tình gì. Nhưng cô là con của kẻ thù. Và Hephaestos thì không bao giờ bỏ lỡ một cơ hội tốt.
Đời thứ nhất: Harmonia và vua Cadmus
Harmonia hạ giá lấy chồng trần, kết hôn với Cadmus, người hùng sáng lập vương quốc Thebes. Đám cưới linh đình, chư thần kéo nhau xuống dự đông như đi hội.
Hephaestos cũng gửi quà.
Một chiếc vòng cổ bằng vàng. Đẹp đến mức chư thần nhìn cũng thèm. Đính đá quý tinh xảo đến mức không ai nghi ngờ đây là bẫy, vì tay nghề của thợ rèn số một vũ trụ thì không có khái niệm trông có vẻ bình thường.
Công dụng ghi trên hộp: Ai đeo vào sẽ có sắc đẹp kiều diễm và trẻ trung vĩnh cửu.
Tác dụng phụ nhà sản xuất cố tình không đề cập: Bất kỳ ai mang chiếc vòng này, cùng toàn bộ hậu duệ, sẽ phải chịu những bi kịch thảm khốc nhất mà số phận có thể nghĩ ra.
Harmonia đeo vào. Đẹp rực rỡ.
Lời nguyền bắt đầu vận hành âm thầm như một cái đồng hồ hẹn giờ không có màn hình hiển thị.
Các con của Cadmus và Harmonia lần lượt vướng vào tai ương. Đứa bị thiêu sống. Đứa phát điên xé xác chính con đẻ của mình bằng tay không. Cadmus và Harmonia nhìn con cháu chết thảm hết đứa này đến đứa khác, đau đến mức cuối đời họ cầu xin thần thánh giải thoát. Lời cầu xin được chấp nhận. Họ bị biến thành hai con rắn khổng lồ và bò đi mất.
Chiếc vòng truyền xuống đời sau.
Đời thứ hai: Semele và cái giá của vẻ đẹp bất tử
Semele là con gái của Harmonia, thừa kế chiếc vòng từ mẹ. Đeo vào, nhan sắc vốn đã kiều diễm của nàng bỗng phảng phất thêm cái gì đó không phải của người thường. Một vẻ đẹp gần như thần thánh.
Zeus nhìn thấy. Zeus không cưỡng được. Chuyện xảy ra như mọi khi với Zeus.
Semele mang thai.
Bà Héra, vợ chính thức của Zeus, người có thâm niên xử lý các vụ ngoại tình của chồng nhiều hơn bất kỳ ai trong lịch sử thần thoại, vào cuộc. Bà không thèm xuất đầu lộ diện. Bà hóa thân thành bà vú nuôi già của Semele, ngồi bên cạnh nàng công chúa trẻ đang mang thai, rủ rỉ rủ rỉ từng ngày:
“Con ơi, làm sao con biết kẻ đó thực sự là Zeus? Nhỡ đâu là yêu quái giả dạng thì sao? Nếu ổng thật sự là Zeus, cứ bắt ổng thề trên sông Styx rồi hiện nguyên hình ra xem.”
Đằng ấy biết không, đàn bà ghen lên thì không có chiến thuật nào là quá tàn nhẫn. Kể cả hóa già hóa xấu để chen vào phòng ngủ của tình địch.
Semele ngây thơ đã tin và trong cuộc gặp gỡ song phương gần nhất, nàn đã ép Zeus phải thề.
Zeus thề rồi thì không còn đường lùi. Ông hiện nguyên hình. Sấm chớp. Hào quang nguyên thủy của một vị thần tối cao. Thứ mà không một xác thịt phàm trần nào chịu đựng nổi dù chỉ một giây. Hậu quả là Semele bốc cháy, tan thành tro trong nháy mắt.
Zeus kịp móc đứa bé trong bụng ra, khâu vào đùi mình, đủ tháng thì sinh ra chính là Dionysus, thần rượu nho, bạn nhậu quốc dân Olympus mà tôi có nhắc ở bài đầu tiên.
Chiếc vòng tiếp tục trôi nổi. Tiếp tục tìm chủ mới.
Đời thứ ba: Jocasta và màn kết không ai muốn xem đến cùng
Chiếc vòng cuối cùng đến tay Jocasta, hoàng hậu của Thebes. Đeo vào, bà trẻ đẹp đến mức thời gian không dám chạm vào. Không một nếp nhăn. Không một sợi tóc bạc. Trông bà như một người đàn bà đang ở độ chín rực rỡ nhất của nhan sắc, mãi mãi, bất kể năm tháng trôi qua bao nhiêu.
Ở một vương quốc khác, có một chàng trai tên Oedipus lớn lên mà không biết thân phận thật của mình. Chàng không biết rằng chính vua Laius, chồng Jocasta, là cha ruột của chàng. Rằng chính vì lời tiên tri “con trai sẽ giết cha cưới mẹ” mà cha mẹ ruột đã vứt chàng vào rừng từ khi còn đỏ hỏn.
Oedipus lớn lên, lang bạt, và trong một cuộc xô xát trên đường, vô tình giết chết một người đàn ông xa lạ. Người đàn ông đó là vua Laius. Cha ruột của chàng.
Sau đó Oedipus đến Thebes, giải cứu thành phố khỏi con quái vật Sphinx. Phần thưởng là ngai vàng Thebes và quyền cưới góa phụ của vua đời trước.
Góa phụ đó là Jocasta. Mẹ ruột của chàng.
Jocasta đeo chiếc vòng. Jocasta trông trẻ đẹp đến mức Oedipus không mảy may nghi ngờ về khoảng cách tuổi tác. Họ kết hôn. Họ sinh bốn người con.
Rồi dịch bệnh hoành hành Thebes. Lời sấm phán: phải tìm ra kẻ giết vua Laius. Sự thật bị kéo ra từng mảnh, chậm rãi và tàn nhẫn, không thể dừng lại.
Jocasta hiểu ra trước. Bà treo cổ trong tẩm cung.

Oedipus hiểu ra sau. Chàng rút trâm cài tóc trên xác mẹ, tự chọc mù hai mắt mình, rồi bỏ đi lang thang ân hận đến cuối đời.
Chiếc vòng vẫn còn đó. Vẫn lấp lánh. Vẫn đẹp.
Hephaestos không cầm dao đâm Arès. Không lên tiếng chửi bới. Không làm toáng lên trước mặt chư thần. Ông chỉ rèn một chiếc vòng, gửi đi, rồi ngồi xuống tiếp tục làm việc.
Ba đời chủ nhân. Ba thảm kịch. Một chiếc vòng.
Đó là sự khác biệt giữa kẻ nóng giận và kẻ thực sự nguy hiểm.
Bài học hôm nay:
Với đằng ấy đang bị phản bội: Không cần la hét, không cần drama. Tay nghề tốt và sự kiên nhẫn là vũ khí đáng sợ hơn bất kỳ thanh kiếm nào.
Với đằng ấy đang nhận quà từ người có lý do để ghét mình: Đọc kỹ điều khoản trước khi đeo vào. Đặc biệt nếu người tặng là thợ rèn.

Leave a Reply