Từ đứa trẻ bị ném xuống biển đến chồng của nữ thần sắc đẹp, hành trình không tưởng của gã thợ rèn xấu nhất Olympus

Thời tiết Hà Nội mấy hôm nay kỷ lục quá các đằng ấy ạ. Tôi đồ rằng chuyện này đã có nguồn cơn từ rất lâu. Hơn 500 trước khi Tôn Ngộ Không trở thành Đấu Chiến Thắng Phật, cái thủa mà ả ta còn đại náo thiên cung ý, ả ta đã đập vỡ lò luyện đan của Thái Thượng Lão Quân để bày tỏ sự phẫn nộ. Một vài mảnh than hồng rơi xuống Trung Quốc rồi tạo thành Hỏa Diệm Sơn, còn cả cái lò thì rơi mẹ xuống Hà Nội!

Nói đến lò và lửa, ở cách Trung Quốc gấp ba quãng đường thầy trò Ngộ Không đi thỉnh kinh chính là xứ sở Thần Thoại của đỉnh Olympus và các mỹ nam mỹ nữ. Hôm nay, nhân cơn nắng lửa vẫn giữ chuỗi, chẳng nơi nào tuyệt hơn là ngồi điều hòa ở nhà, tôi xin hầu các đằng ấy câu chuyện về thần thợ rèn – Hephaestos: “Không cần trọng sinh, tôi khiến mẹ ruột hối hận vì đã coi thường kẻ tàn tật”.


Chuyện bắt đầu từ việc bà Héra – vợ cả của Zeus. Sau cơn đau đẻ lẫn lộn cả dải thiên hà thì bả đẻ ra được 1 bé không được… trộm vía cho lắm: xấu thì thôi, còn thọt chân. Bà hoàng của cả vũ trụ mà đẻ ra của nợ như vậy, bả tức thì không ai cấm, nhưng bả lại làm một việc mà ngay cả tiêu chuẩn của hội thần thánh vốn không mấy đạo đức cũng phải lắc đầu: quẳng thẳng thằng con xuống khỏi đỉnh Olympus.

Không phải đặt xuống. Không phải thả xuống. Là quẳng.

Hephaestos rơi xuống biển, được người trần vớt lên nuôi. Và thay vì lớn lên thành một đứa trẻ bị tổn thương tâm lý, chàng ta chọn một hướng đi khác: cắm đầu vào lò rèn.

Chăm chỉ đến mức trở thành thợ rèn số một vũ trụ. Tay nghề tinh xảo đến mức tự tay xây toàn bộ cung điện vàng bạc trên đỉnh Olympus – cái nơi mà mẹ mình đã ném mình xuống từ đó. Người thường thì gọi đây là nghịch lý. Người có hiểu biết thì gọi đây là năng lượng trả thù được chuyển hóa lành mạnh.

Nhưng Hephaestos thì không lành mạnh đến vậy đâu.


Một ngày đẹp trời, đỉnh Olympus nhận được một kiện hàng ship hỏa tốc từ dưới trần: một chiếc ghế vàng đẹp đến mức chư thần phải trợn mắt.

Người gửi: Hephaestos.

Người nhận: Héra – mẹ thân yêu.

Bà Héra nhìn chiếc ghế, lòng dâng lên một cảm xúc gọi là mẹ nào chẳng yêu con. Bà háo hức ngồi xuống.

Và những sợi dây xích vàng lập tức bung ra trói chặt bà vào ghế.

Không một vị thần nào trên đỉnh Olympus – kể cả Zeus bố già toàn năng – phá được. Vì cái bẫy do thần thợ rèn số một vũ trụ làm ra thì chỉ có thần thợ rèn số một vũ trụ mới gỡ được. Mà thần thợ rèn số một vũ trụ thì đang ngồi dưới trần gian, lặng lẽ uống rượu và tận hưởng cuộc đời.


Chư thần cử người xuống đàm phán. Thất bại.

Cử người khác. Thất bại.

Cử thêm người. Vẫn thất bại.

Cuối cùng họ tìm đến đúng người: Dionysus – thần rượu, bạn nhậu quốc dân của cả Olympus. Dionysus xuống gặp Hephaestos, không đàm phán, không thương lượng. Chỉ rót rượu.

Hephaestos say. Dionysus dìu lên Olympus.

Trong trạng thái vừa ngà ngà vừa đang ở thế mặc cả tốt nhất từ trước đến nay, Hephaestos gật đầu đồng ý cởi trói cho mẹ – với một điều kiện: cho ta cưới Aphrodite.


Héra đồng ý. Vì lúc đó bà không còn lựa chọn nào khác.

Thế là thằng con trai bị ném xuống đất năm nào leo lên đỉnh Olympus với tư cách chồng của nữ thần đẹp nhất vũ trụ. Nghe như cổ tích. Và đúng là cổ tích – loại cổ tích mà phần “và họ sống hạnh phúc mãi mãi” bị cắt đi vì phần sau còn drama hơn nhiều.

Aphrodite lăng nhăng. Liên tục. Công khai. Không xấu hổ. Nhưng đó là chuyện của một hôm khác.


Bài học rút ra hôm nay:

Với các bạn đang bị đời hắt hủi: Hephaestos bị mẹ ruột ném xuống đất mà vẫn xây được cả Olympus. Bạn bị sếp lườm một cái thì nhằm nhò gì.

Với các bạn đang nghĩ đến chuyện phục thù: Kế hoạch hay đấy, nhưng đừng để người ta chuốc rượu mình vào đúng lúc mặc cả.

Comments

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *