Chuyện trong ly không bắt đầu từ ly. Nó bắt đầu từ rất lâu trước đó.
Hãy nghĩ về một thứ ta hay uống.
Thứ ta sẽ gọi mà không cần nhìn menu. Thứ ta mô tả bằng những từ như “quen,” hay “đúng vị,” hay đơn giản chỉ là “thích thôi.” Tôi không nghi ngờ sở thích đó. Tôi chỉ bắt đầu tự hỏi: ai đã quyết định rằng đó sẽ là thứ ta thích?
Vì lịch sử của hầu hết những thứ ta uống không phải là lịch sử của hương vị. Nó là lịch sử của những người đã quyết định hương vị nào được gọi là ngon.
Thế giới không dạy chúng ta thích một hương vị. Thế giới làm chúng ta tin rằng tôi-chủ-động-thích-nó.
Arabica được gọi là “cà phê ngon” không phải từ một nghiên cứu khẩu vị khách quan, mà vì người kiểm soát chuỗi cung ứng cà phê toàn cầu trồng Arabica và cần ngôn ngữ để bán nó với giá cao hơn. Robusta không kém hơn. Robusta chỉ thuộc về phía thua. Và phía thua không được đặt tên cho thứ được gọi là ngon.
Champagne từng là rượu có lỗi kỹ thuật: bong bóng không kiểm soát được, chai nổ trong hầm, rượu không ổn định. Không ai muốn điều đó. Rồi tầng lớp thượng lưu Pháp và Anh quyết định đó là đặc điểm, không phải lỗi. Khi đủ người có quyền lực đồng ý với nhau, lỗi trở thành đặc sản. Champagne trở thành biểu tượng của người sang trọng không phải vì nó ngon hơn bất kỳ thứ rượu nào, mà vì người sang trọng cần một thứ để nhận ra nhau.
Old Tom Gin từng là loại gin phổ biến nhất nước Anh. London Dry khô và sắc hơn trở thành gin của tầng lớp trung lưu đang lên, những người cần một thứ để phân biệt mình. Khi họ thắng đủ lâu, họ quyết định gin “đúng” trông như thế nào. Và Old Tom trở thành phiên bản “trước khi gin đúng tồn tại.”
Tôi cứ gặp lại điều đó. Trong whisky, trong cà phê, trong rượu vang, trong trà, trong sushi. Mỗi lần dưới một tên gọi khác, nhưng cùng một cơ chế: ai đó đã quyết định, và chúng ta đã tin, và sau đủ thời gian, chúng ta không còn nhớ rằng đó từng là quyết định của ai đó.
Cuối cùng, tôi đếm được mười “quy luật”.
- Người thắng viết lại tiêu chuẩn.
- Thiếu thốn tạo ra sáng tạo.
- Tai nạn tạo ra phát minh.
- Địa lý tạo ra bản sắc.
- Thương mại tạo ra văn hóa.
- Bệnh tật tạo ra thức uống.
- Giai cấp tạo ra khẩu vị.
- Ký ức giữ lại hương vị.
- Quyền lực tạo ra tên gọi.
- Hoài niệm hồi sinh lịch sử.
Khẩu vị không phải bản năng. Nó là ký ức của một nền văn hóa.
Và mỗi chiếc ly đằng ấy cầm trên tay hôm nay là một cuốn lịch sử nhỏ, chờ được đọc.
Ngồi xuống đây, chúng ta từ từ bắt đầu.



