Tiếng rè của đĩa than và vết xước

Đêm qua, tôi lại ru mình vào giấc bằng một nghi thức quen thuộc: thả trôi tâm trí vào những vùng đất hoang đường. Đó là một thói quen kỳ lạ đã ăn sâu vào nhiều năm tháng, một chiếc mỏ neo tinh thần mà tôi luôn thả xuống theo những trang sách ấu thơ.

Có những đêm, thời gian trôi chậm và đứng im để tôi hóa thân thành một cây thông. Tôi tự tay chọn cho mình một tọa độ để găm rễ vào lòng đất sâu, nơi có thể lười biếng lắng nghe tiếng chim líu ríu trên tán lá, đón nhận những câu chuyện không đầu không cuối của gió rì rào, và thản nhiên phơi mình dưới những cơn mưa rừng xối xả mà chẳng mảy may có ý định tìm nơi trú ẩn. Mọi chuyển động của thế gian khi ấy đều dừng lại, chỉ còn tiếng nước mưa gõ nhịp trên lớp vỏ cây xù xì.

Có đêm là một siêu năng lực, khi lại là một câu chuyện xuyên không đầy những lỗ hổng…

Nhưng đêm qua thì kịch bản có một cú rẽ khác.

Tôi ru mình bằng một tưởng tượng vật chất và sòng phẳng hơn: 2 tỷ đồng nằm im lìm trong tài khoản, một con số bất biến, tiêu bao nhiêu lại tự động lấp đầy bấy nhiêu, không một chút suy suyển. Thực ra con số không quan trọng. Chỉ cần là một nguồn bất tận, tiêu bao nhiêu cũng không vơi, có bao nhiêu cũng chẳng đầy.

Khi những ảo ảnh trôi đi, cơn mơ đến lạ lẫm nhưng lại quen thuộc.

Giấc mơ kéo tôi về đứng trước một ngôi nhà Pháp cổ, nơi những bức tường vàng và những ô cửa chớp xanh đã bạc màu nằm nghe bao mùa nắng mưa. Tôi, như một đứa trẻ còn nhiều chờ mong, nhoay nhoáy trèo lên căn gác xép (nơi tôi luôn biết là “căn cứ địa” của riêng mình). Ở đó, một ô cửa sổ con vừa vặn mở ra, đủ để thứ ánh sáng rực rỡ của buổi trưa xiên qua vòm lá dâu da xoan ngoài sân, rớt xuống sàn gỗ thành những vệt nắng lấm tấm, nhảy múa theo cơn gió nhẹ.

Từ tầng dưới, tiếng nhạc bắt đầu vọng lên. Đó là thứ âm thanh cũ kỹ, đặc trưng của một chiếc đầu đĩa than đã nhuốm màu thời gian. Tiếng nhạc hơi rè, có lúc lạo xạo như tiếng kim trượt trên rãnh đĩa, chậm rãi và kiên nhẫn, tựa như hơi thở của một người tình già đang thì thầm qua năm tháng.

After some time I’ve finally made up my mind
She is the girl and I really want to make her mine
I’m searching everywhere to find her again
To tell her I love her
And I’m sorry ’bout the things I’ve done

Giấc mơ dừng lại lưng chừng ở đó. Tiếng nhạc, mùi nắng, tầng cây dâu da xoan và những tĩnh lặng đủ để nghe tiếng rè nhè nhẹ của đĩa than.


Thực ra, tuổi trẻ tôi không nghe đĩa than. Tuổi trẻ của tôi vốn thích sự tròn trịa. Thích cái CD Walkman nghe được từng hơi thở rõ ràng của người hát, tiếng bass đập chắc nịch, nốt cao vút lên mà không hề chói. Thích thang điểm không có khoảng lửng: 10 mới là giỏi, 9 thì bình thường, 8 nhún vai cho qua, 7 bĩu môi, còn 6 thì giấu biệt bài kiểm tra, không dám hé cho ai biết. Thích cả nàng tiên cá của Disney, phải có một đám cưới hoàng gia lộng lẫy, chứ không phải tan ra thành bọt biển.

Nhưng đĩa than cứ rè lên trong giấc mơ ấy, một bài hát tôi từng nghe đi nghe lại thời còn trẻ. Rồi quên mất. Theo nhịp thời gian.

But still I see her in front of the church
The only place in town where I didn’t search
She looks so happy in her wedding dress

Giờ tôi lại thích những thứ có vết: như âm thanh của chiếc đĩa than xa lạ kia. Tôi thích một ánh mắt đã qua bao thăng trầm, không còn cái ngây thơ của tuổi mười ba, mười tám. Thích thơ Nguyễn Bính, thứ thơ nhuốm đầy chia ly mà đọc lên vẫn thấy đẹp. Thích nụ cười khoan dung của những người đã đi qua nửa đời người, cái cười không cần giải thích gì thêm.

Đôi khi, tôi nghĩ: con người cũng giống những chiếc đĩa than. Khi còn mới, ai cũng mong mình trơn tru, không một vết xước. Chỉ đến khi đi qua đủ nhiều năm tháng, mới hiểu rằng chính những tiếng rè rất khẽ ấy mới chứng minh bài hát đã từng được lắng nghe, được yêu thích và được giữ lại.

Và ký ức, có lẽ cũng giống một chiếc đĩa than. Nó không bao giờ quay lại nguyên vẹn. Bao giờ cũng có vài tiếng rè, vài nhịp chênh, vài khoảng lặng tưởng như vô nghĩa. Nhưng cũng chính vì thế mà mỗi lần kim chạm xuống, ta biết mình đang nghe lại một quãng đời, chứ không phải chỉ một bài hát.


Sáng nay tỉnh dậy, tài khoản vẫn là con số cũ. Thế mà tôi vẫn lân la đến shopee để xem giá 1 chiếc máy phát đĩa than bao nhiêu tiền, một chiếc đĩa than thì tốn bao nhiêu. Thượng vàng hạ cám, loại nào cũng có, giá nào cũng có. Chỉ là tôi không có 2 tỷ vô tận trong tài khoản thôi.

Ngoài cửa sổ là tiếng xe, tiếng người, tiếng một buổi sáng rất bình thường. Tôi vẫn nhớ tiếng đĩa than rè rè trên gác xép, và vệt nắng xuyên qua vòm lá dâu da xoan, đã tan đi từ lúc nào không biết.


Comments

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *