Sớm nay đi chợ, những hàng quán đã bắt đầu bày rượu nếp
Tết Đoan Ngọ dần đến đồng nghĩa với mùa mận sắp cạn ngày. Tôi có một nỗi ám ảnh với mận. Khi hoa bưởi còn thơm nồng, tôi đã bắt đầu nhớ thương mận Hậu. Thức quả vùng cao mang theo cái duyên của núi rừng về lòng phố thị. Mận Hậu là tiếng nổ đầu tiên của những ngày ngập nắng. Tôi đợi một sắc đỏ thẫm trên tay, như cách người ta đợi một lời hẹn định kỳ của năm tháng.
Nhưng thời điểm rực rỡ nhất của mùa mận, tôi lại nảy sinh sợ hãi. Sợ vì 3 tuần ăn hết 2 cân. Sợ vì mụn luôn nổi ở những “địa điểm” đau đớn. Vậy nên khi ngày Tết diệt sâu bọ tới gần, tôi hay ngổn ngang trong những dằn vặt về mận.
Mua không? Thôi, ăn nhiều nóng lắm!
Mua đi! Không chỉ sang tuần thôi là giá mận vọt lên như giá vàng!
Mua nhỉ, nhưng mà răng hơi buốt rồi!
Mua nhé!
Thà mùa mận qua đi, để lại chút tiếc nuối và mong chờ!
Hình như nhiều thứ trong đời cũng có cái logic trái khoáy như vậy.
Như cách tôi hay vừa ăn sáng vừa bật bừa 1 truyện audio trên youtube. Truyện Trung Quốc, loại thiên kim thật trở về vả mặt thiên kim giả, loại nhà chồng thối hoắc cuối cùng nữ chính một tay dẹp hết. Trăm truyện chung một mô-típ, nghe xong người ì vô cùng, chẳng muốn làm gì nữa. Vậy mà vẫn mở tập tiếp.
Có lẽ các bạn cũng sẽ lựa chọn 1 loại hình nào đó trong ăn uống giống tôi. Người xem Doraemon, người xem Táo quân, hoặc đơn giản là cầm điện thoại lướt tik-tok
Đôi khi tôi nghĩ, nếu buổi sáng không có internet thì sao?
Thực ra không cần đặt một mệnh đề “giả dụ” như vậy. Tôi đã trải qua hàng nghìn buổi sáng không có internet. Đó là những buổi sáng của nhiều năm về trước.
Ngày mới mở ra bằng tiếng chốt cửa lạch cạch vang lên hòa cùng những tiếng nhân gian vọng lại từ ngõ nhỏ. Mùi bánh giò thơm nồng theo tay bà bước ra khỏi làn, đánh thức cả gian nhà bằng thứ hương vị thân thuộc. Bà chậm rãi vừa sắp xếp mâm lễ, vừa dặn dò những điều chẳng biết tôi đã thuộc từ năm nào: “Lát thắp hương rượu nếp, mấy đứa trẻ con chỉ được ăn một thìa thôi nhé, kẻo say đấy!”
Tôi vừa ăn bánh giò vừa ngóng mắt đợi mười hai giờ trưa – thời khắc chú sẽ xuất hiện trên con xe đạp màu xanh mà thương hiệu đã nhạt nhòa trong trí nhớ. Thứ chú mang về luôn là một gia tài: một cuộn băng video mới tinh. Có khi là tiếng cười nhảm của Châu Tinh Trì, có khi là những phép thần thông trong Tây Du Ký hay hào khí xứ Nhạn Môn Quan của Thiên Long Bát Bộ.
Nhưng vương quốc tuổi thơ luôn bị cắt ngang bởi giờ ngủ trưa của người lớn. Chiếc đầu băng buộc phải im lặng. Đó là lúc tôi rón rén lẻn ra ngoài, phơi đầu dưới cái nắng chang chang cùng lũ trẻ trong ngõ. Thế giới ngoài hiên có luật chơi riêng của nó: có ngã trầy da hay bị đứa nào tẩn cũng phải cắn răng chịu đựng. Tuyệt đối không dám khóc, vì một tiếng sụt sịt lọt đến tai bà sẽ lập tức đổi lại bằng mấy roi lằn mông.
Cái mùa hè ấy không có gì. Không có internet, không có điện thoại, không có gì để cuộn mãi không thôi. Nhưng những mùa hè ấy lại đầy chờ đợi, đầy ngóng trông, đầy những hương vị thân thuộc, đầy tiếng động, đầy cái hồi hộp nho nhỏ của một đứa trẻ đang đếm từng phút đến mười hai giờ trưa.
Bà tôi đã sang cát được mấy năm rồi.
Bánh giò giờ tôi tự mua, mua hai cái một lúc cho thỏa những thòm thèm thủa nhỏ. Ăn hết 1 cái chẳng muốn bóc thêm, tự nhiên thấy thiếu thốn vô cùng.
Mùng 5 tháng 5 năm nay, tôi sẽ lại ăn rượu nếp. Sẽ không còn ai canh chừng, dặn tôi chỉ được nếm đúng một thìa kẻo say. Ở cái ngưỡng tuổi gần 40 này, tôi đã có thể ăn bao nhiêu tùy thích mà không còn sợ cay mồm nữa, chỉ thấy sống mũi cay quá.
Sớm nay đi chợ, những hàng quán đã bắt đầu bày rượu nếp.
Mùa mận sắp hết rồi!

Leave a Reply