Hà Nội hay chèn những ngày mát mẻ đến vô lý vào giữa những cơn hầm hập oi nồng. Không báo trước, không xin phép, chỉ sau một đêm, bầu trời bỗng nặng xuống, gió mang theo hơi ẩm lạnh, đôi khi cả những giọt lất phất không đủ để gọi là mưa.
Những lúc ấy tôi thèm cà phê đến quay quắt. Không phải kiểu ngồi xuống, nhấc tách lên, rồi thưởng thức như những người yêu cà phê hay làm. Tôi thèm hương cà phê nồng nàn và mạnh mẽ: làn hương len qua ô cửa mở hờ, hòa vào luồng gió ẩm, đặc lại một chút rồi tan ra, ngập tràn trong không gian lành lạnh.
Bảng lảng như sương.
Say đắm rồi lại trở nên mơ hồ.
Có lẽ vì tôi tên Hương, nên tôi hay để ý mùi hơn vị. Tôi thích cái gian bếp ấm sực lên khi có bánh trong lò: hương bơ nồng nàn, ngọt ngào, lan ra từ từ như thể căn nhà đang thở.
Tôi cũng thích miếng thịt kho tàu đẫm hương, nước kho sánh lại sau mấy tiếng lửa nhỏ, mùi thịt, nước mắm và đường thắng quyện vào nhau. Thứ mùi mà hễ ngửi thấy là biết mình có một nơi thuộc về.

Nhưng dường như, phải đến lúc tự bứt mình ra khỏi guồng quay hối hả, tôi mới có đủ tĩnh lặng để hít hà trọn vẹn những an yên ấy. Tôi đang trong một kỳ nghỉ chưa có vé khứ hồi. Những ngày còn 8 tiếng công sở, thế giới của tôi bị đóng khung trong những con số và báo cáo, một thứ ngôn ngữ khô khốc đòi hỏi mọi câu chữ đều phải tiếp nối bằng một hành động tức thì, không cho phép tâm trí được lửng lơ hay chùng chình dù chỉ một nhịp. Sự ngột ngạt ấy cứ thế cuốn tôi đi.
Thế nhưng, Hà Nội lại thấu hiểu sự rệu rã bên trong tôi, lặng lẽ chiều chuộng cơn “nghỉ ngang” này bằng một sớm mai se lạnh. Gió mang theo hơi sương ùa vào, len lỏi gỡ bỏ những sợi dây vô hình đang căng cứng.
Tôi nhớ hương cà phê trong một quán nhỏ nhìn ra bờ hồ của những năm xưa cũ, nơi tiếng The Beatles rỉ rả giai điệu “I give her all my love…” Tôi nhớ nồi thịt kho lục bục trong gian bếp lúc sáu giờ chiều, cái giờ mà ánh sáng và bóng tối giao nhau trong sắc chuyển đẹp đẽ nhất, mùi thịt đã chín tới độ ngọt ngào và chờ mong. Tôi nhớ cả những đêm mắt díu lắm rồi vẫn cố thức chờ mẻ bánh mới ra lò, để rồi bật cười tự nhủ, thà đi mua cho đỡ đau lưng thế này…
Hà Nội luôn khiến tôi chậm lại một chút. Hà Nội chuyển trời chỉ trong một đêm tỉnh thức.
(Ảnh lấy từ https://www.facebook.com/basket.coffee, quán cà phê tôi trung thành suốt 1 năm nay. Nếu bạn tin vào Thời trân, vào Vũ Bằng và những thứ 1 năm chỉ có thể gặp 1 lần thì nên đến Basket để thử coldbrew mơ nhé! Nó ngon, thật lòng đấy!)

Leave a Reply